Ngọn lửa Yêu Thương

WGPSG -- Nhân dịp Lễ Thánh Gia Thất, xin kể một câu chuyện của Anh Antôn Thượng Văn Chiêu và Chị Maria Nguyễn Kim Tuyết vừa cử hành Thánh lễ Tạ ơn 20 năm Hôn phối vào ngày 28/12/2017 tại nhà thờ giáo xứ Búng, Thuận An, Bình Dương.

Trước 1975, cha anh Chiêu đã qua đời trong một hoàn cảnh đầy đau thương và bi đát: Khi ông nằm xuống không có một cái áo quan cho xứng đáng với một người cha có gia đình, vợ con.

Bất mãn với số phận, với cuộc đời khắc nghiệt, anh Chiêu sinh ra rượu chè, nghiện ngập. Nhưng Thiên Chúa đã quan phòng tất cả nên đã cho anh gặp được một Giám mục trẻ. Ngài nói: “Anh Chiêu, hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho anh được vui sống, không còn bóng đêm cuộc đời như anh nghĩ”. Thật vậy, mỗi lần gặp lại Đức cha thì y như rằng anh được tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Bằng tấm lòng từ bi và nhân ái, Đức Giám mục đã làm cho đời anh Chiêu không còn cảm thấy gian lao buồn tủi. Anh đã thực sự thoát khỏi số phận đen tối của một kiếp người.

Một lần, mẹ anh Chiêu ngã bệnh, anh đã gặp được “một nửa” của đời anh, đó là chị Maria Nguyễn Kim Tuyết, một lao công trong bệnh viện nơi mẹ anh dưỡng bệnh. Thế là, vào một ngày đẹp trời sau Lễ Giáng sinh, ngày 28/12/1997, lễ thành hôn của Anh Antôn Thượng Văn Chiêu và Chị Maria Nguyễn Kim Tuyết đã diễn ra thật trang trọng và ấm cúng.

Chị Tuyết yêu anh Chiêu vì chị thấy anh nhân hậu và có lòng hiếu thảo với mẹ. Anh Chiêu muốn cưới chị Tuyết vì muốn được như bao người đàn ông khác, là được làm chồng và làm cha. Theo như lời anh Chiêu kể thì chính Đức Giám mục đã giúp đỡ anh trước kia, nay đã se duyên cho anh có được một cô vợ hiền thục này.

Từ đây, đời anh đã bừng cháy lên một “Ngọn lửa Yêu Thương” được thắp lên từ Thánh Tâm Chúa Giêsu. Công việc của anh là đi tìm những mảnh đời bất hạnh và đem họ về nhà chăm sóc. Có khi anh chụp hình những người hấp hối và đưa lên mặt báo; nếu không ai thừa nhận, thì anh sẽ tự lo liệu hoặc làm hậu sự cho họ. Anh nói: “Chúa đã chọn tôi để cả đời tôi phải lo thực thi ý Chúa, mong sao cho cuộc tôi trở nên có ý nghĩa khi tôi làm tròn ý Chúa giao phó cho tôi”.

Vì anh có một quãng đời lo săn sóc cho người xì ke, ma túy nên mọi người như có vẻ xa lánh, tránh tiếp xúc gặp mặt anh, vì họ nghĩ anh thế nào cũng nhiễm HIV. Nhưng Thiên Chúa công bằng vô cùng, sẵn sàng che chở và gìn giữ tấm lòng tốt của anh nên chưa một lần nào anh xét nghiệm HIV mà bị dương tính cả, có nghĩa là cho đến nay, anh chẳng hề mắc bệnh SIDA như mọi người e sợ.

Được sự ưng thuận và giúp đỡ của vợ hiền hằng ngày lo cơm nước, nên anh có thể hoàn thành trách nhiệm trong an tâm và vui vẻ. Anh không phải bươn chải kiếm tiền hay phải làm bất cứ một công việc gì mà chỉ lo một việc duy nhất, đó là phục vụ và chăm sóc tha nhân.

Anh thật có phước được Chúa chọn và Ngài cũng đã chọn vợ cho anh, một người vợ sẵn sàng kề vai sát cánh với chồng. Cùng đồng hành trên mọi nẻo đường thực thi ý Chúa và phục vụ tha nhân.

Cuộc sống tuy khó khăn chật vật, nhưng như anh nói: “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm”. Anh đã diễn giải như thế khi tôi động viên anh tiếp tục dấn thân trên con đường phục vụ.

Cảm tạ Chúa đã cho tôi có một chuyến đi đầy ý nghĩa.