Hãy đi !

Thứ Tư Tuần XXV Thường Niên
Lời Chúa: 
Lc 9,1-6

1 Đức Giê-su tập họp Nhóm Mười Hai lại, ban cho các ông năng lực và quyền phép để trừ mọi thứ quỷ và chữa các bệnh tật. 2 Người sai các ông đi rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. 3 Người nói : "Anh em đừng mang gì đi đường, đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo. 4 Khi anh em vào bất cứ nhà nào, thì ở lại đó và cũng từ đó mà ra đi. 5 Hễ người ta không đón tiếp anh em, thì khi ra khỏi thành, anh em hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ." 6 Các ông ra đi, rảo qua các làng mạc loan báo Tin Mừng và chữa bệnh khắp nơi.

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

Người nói : "Anh em đừng mang gì đi đường, đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo." (Lc 9,3)

Suy niệm: 

A. Hạt giống...

Chúa Giêsu sai Nhóm 12 đi loan Tin Mừng và chỉ dẫn họ những điều cần thiết khi thi hành sứ mạng :

1. Sứ mạng :

- Họ sẽ được tham dự vào chính sứ mạng của Thầy mình, cho nên Chúa Giêsu ban cho họ năng lực, năng lực của chính Ngài, năng lực mà Ngài đã dùng để thực hiện các phép lạ mà chúng ta đã thấy ở các đoạn trước ; Ngài cũng ban cho họ quyền phép, cũng là quyền phép của chính Ngài, quyền phép mà Ngài đã dùng để xua trừ ma quỷ mà chúng ta cũng đã thấy ở những đoạn trước.

- Trừ mọi thứ quỷ và chữa các thứ bệnh : người do thái quan niệm bệnh tật là dấu hiệu thống trị của Satan và tội lỗi. Vậy trừ quỷ và chữa lành bệnh đều có cùng một ý nghĩa là quyền lực Thiên Chúa  đã chiến thắng Satan.

2. Những chỉ dẫn cần thiết :

- Chỉ dẫn thứ nhất là về lúc đi đường : đừng để mình bị quá vướng víu với những nhu cầu và phương tiện vật chất, nhờ thế mà sẽ biết phó thác vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa hơn. Muốn thế người tông đồ phải :

a/ Đừng mang gì đi đường” để được thảnh thơi khỏi cồng kềnh ;

b/ “Đừng mang gậy” : gậy nhằm tự vệ khi bị kẻ ác tấn công dọc đường. Người tông đồ khỏi lo việc này vì chính Chúa Quan Phòng sẽ bảo vệ họ ;

c/ “Bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo” : đó là những món có tính cách dự trữ, phòng xa cho những nhu cầu vật chất. Việc phòng xa này cũng không cần thiết vì Chúa Quan Phòng đã lo sẵn có những người dọc đường cung cấp các thứ cần thiết ấy cho người tông đồ.

- Chỉ dẫn thứ hai là về chỗ ở: Tông đồ không nên so đo chọn nơi ở sao cho vừa ý nhất, do so đo như vậy mà cứ đổi từ chỗ này sang chỗ khác cho dễ chịu hơn. Chúa Giêsu dặn phải chọn người xứng đáng ở trọ nhà họ rồi trọ luôn một chỗ đó. Cv 16,15 là một thí dụ minh họa cho điểm này.

- Chúa Giêsu cũng dự trù một trường hợp đặc biệt : có thể có nơi sẽ không chịu đón tiếp người tông đồ. Gặp trường hợp đó người tông đồ hãy "Ra khỏi thành và giũ sạch bụi chân để tỏ dấu phản đối họ" : theo tục lệ do thái, cử chỉ này có nghĩa là đoạn tuyệt. Xứ nào không đón nhận Lời Chúa thì bị kể không phải là Đất Thánh, bụi của xứ đó đều là bụi dơ, phải phủi lại kẻo mang bụi dơ ấy sang những xứ biết đón nhận Lời Chúa. Cử chỉ phủi bụi chân và ra đi cũng có ý tuyên bố rằng từ nay người tông đồ không còn trách nhiệm với nơi đó nửa, trách nhiệm thuộc về chính nơi đó. Cv 13,51 cũng là một minh họa cho điểm này.

B. Suy niệm (... nẩy mầm)

1. Đã lãnh nhận đức tin cách nhưng không thì chúng ta cũng có bổn phận truyền bá đức tin ấy cách nhưng không. Truyền giáo không phải là một việc “nhiệm ý làm thêm”, mà là một trách nhiệm của công bằng.

2. Dù không có sẵn bao bị, gậy, bánh, tiền… tức là những khả năng phương tiện, ta cũng đừng ngại thi hành bổn phận truyền giáo, bởi vì dù chúng ta có những thứ đó Chúa Giêsu cũng bảo chúng ta đừng mang theo. Chúng ta có được sự hỗ trợ đắc lực nhất là chính Chúa.

3. Truyền giáo trước tiên không phải là nhằm dạy cho người ta biết một số kiến thức về giáo lý mà là nhằm “xua trừ ma quỷ và chữa lành các bệnh tật”, nghĩa là đẩy lùi những sự dữ và sự xấu ra khỏi con người.

Có lẽ từ trước tới nay tôi chưa ý thức mục tiêu này.

4. “Ngài sai các ông đi rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Các ông ra đi, rảo qua các làng mạc, loan báo Tin Mừng và chữa bệnh khắp nơi”.

Các môn đệ xưa là những người dân lương thiện, chất phát. Họ xuất thân từ nhiều tầng lớp khác nhau : trí thức có, bình dân có… tất cả đều được sai đi để loan báo Tin Mừng. Với cả sự nỗ lực và lòng nhiệt thành, họ đã ra đi loan báo Tin Mừng cứu độ.

Những người trẻ chúng ta cũng được mời gọi rao giảng Lời Chúa. Có thể chúng ta không phải đến những nơi xa xôi, mà ở đây, bằng chính cuộc sống của mỗi người nơi môi trường học đường, gia đình, làng xóm…

Lạy Chúa, xin ở bên con và bước đi cùng con (Hosanna)

CHÚA QUAN PHÒNG

Sự kiện bà Maxcoy, là phụ nữ người mỹ 27 tuổi cho chào đời 7 đức con một lúc đã trở thành một tin vui khắp nước Mỹ trong những ngày vừa qua. Không những cho ông bà nội ngoại, các cô dì chú bác mà dường như cả nước Mỹ đều mang qua đến để chúc mừng cho 7 hài nhi này.

Khoảng 40 công ty khác nhau sẽ tặng vật liệu khác nhau để xây cất một căn nhà cho gia đình gồm 10 người này, sẽ có tất cả mọi thứ tiện nghi để 7 em nhỏ mới chào đời này có được  một cuộc sống đầy đủ.

Trường Đại học Công giáo thánh Ambrôsiô hứa cấp học bổng cho 7 em trong vòng 4 năm, trung bình học phí của mỗi em một năm là 12.400 đôla.

Một công ty truyền hình cũng hứa tặng 1 máy truyền hình và 1 đầu máy với 7 năm xem miễn phí.

Chủ tịch của hãng xe Chevolet thì tặng cho gia đình ông bà Maxcoy 1 chiếc xe có đầy dủ mọi tiện nghi, hãng này cũng hứa từ nay đến cuối tháng, cứ mỗi chiếc xe hãng bán được sẽ tặng 100 đola cho gia đình. Riêng hãng xe hơi Carline hứa sẽ tuyển dụng người cha và ông nội của 7 em bé.

Một hãng bán đồ gia dụng tại đó  hứa sẽ trang bị những cái cần thiết cho ngôi nhà mới của họ.

Một cửa tiệm bán thực phẩm cũng hứa cung cấp cho gia đình số thực phẩm mỗi tuần trị giá 100 đôla trong vòng một năm. Cũng đã có 2 chi nhánh ngân hàng mở tài khoảng riêng cho 7 em bé  như một món quà tặng.

Được biết khi hay tin bà Maxcoy có mang đến 7 thai nhi nhiều bác sĩ đã khuyên bà nên hủy bớt một số nhưng bà đã thẳng thắn  trả lời rằng: “ Tất cả các con cái của bà đều là món quà của Thiên Chúa, bà không thể chọn lựa đứa nào mà sát hại những đứa khác”. Bà giám đốc của trung tâm có tên là Chính Sách Gia Đình do một Giáo hội  Kitô giáo điều khiển, đồng thời cũng là phát ngôn của gia đình Maxcoy đã nói về niềm tin của hai vợ chồng này như sau: họ đã biết rằng Chúa sẽ lo liệu cho họ, thật quả là điều kỳ diệu đối với họ khi thấy chính xác Chúa đang lo liệu cho như thế nào.

Quý vị  và các bạn thân mến.

Người Việt Nam chúng  ta vẫn nói:

“Trời sinh voi . Trời sinh cỏ”. Dĩ nhiên ngày nay các tín hữu Kitô chúng ta cũng biết được thế nào là làm cha làm mẹ, có trách nhiệm về số con của mình, có trách nhiệm nuôi dưỡng và giáo dục con cái. Trách nhiệm ấy không cho phép dựa vào câu trời sinh voi , trời sinh cỏ để sinh sản mà không màng đến khả năng giáo dục của mình, tuy nhiên có trách nhiệm cũng còn có trách nhiệm cũng có nghĩa vụ là nhãn ra sự liên đới của mình đối với những người khác, sự liên đới ấy  không cho phép chúng ta làm ngơ trước cảnh nheo nhóc của những gia đình đông con mà không  thể làm tròn trách nhiệm của họ đối với con cái. Trong sự quan phòng của Ngài, Thiên Chúa đã không bao giờ để cho thế giới này trở thành quá tải với dân số thế giới, mãi mãi thế giới sẽ không bao giờ cạn kiệt vì đông người . Trời sinh voi, trời sinh cỏ. Nếu có những nơi nào đó có những người thiếu ăn là bởi vì còn có quá nhiều nơi khác con người sống dư thừa không muốn san sẻ một ít của dư thừa của mình cho người khác mà thôi.

Các tín hữu Kitô tin nơi sự quan phòng của Thiên Chúa nhưng họ cũng tin rằng sự quan phòng ấy được thể hiện qua chính tình liên đới và lòng quảng đại của con người. Con người chỉ có thể nhận ra tình yêu của Thiên Chúa qua lòng quảng đại của con người mà  thôi.

Lạy Chúa, xin cho cho chúng con cũng trở thành khí cụ tình yêu quan phòng ấy đối với mọi người Amen.

(Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái)

Cầu nguyện: 

Xem thêm:

Bài đọc 1: Er 9,5-9

Vào giờ đó, tôi mới ra khỏi cơn sầu khổ, trỗi dậy ; áo dài trong, áo choàng ngoài xé rách, tôi quỳ gối, giơ tay lên ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của tôi 6 và thưa : "Lạy Thiên Chúa của con, con thật xấu hổ thẹn thùng khi ngẩng mặt lên Ngài, lạy Thiên Chúa của con, vì tội chúng con quá nhiều, đến nỗi ngập đầu ngập cổ, lỗi chúng con cứ chồng chất lên mãi tới trời. 7 Từ thời tổ tiên chúng con cho đến ngày nay, vì chúng con đã mắc lỗi nặng và phạm tội, nên các vua và các tư tế của chúng con đã bị nộp vào tay vua chúa các nước ngoại bang ; chúng con đã bị nộp cho gươm giáo, phải đi đày, bị cướp bóc và bẽ mặt hổ ngươi như ngày hôm nay. Và bây giờ, chỉ mới đây, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng con, ban cho chúng con ân huệ này là để lại cho chúng con một số người sống sót, và cho chúng con được một chỗ ở vững chắc trong nơi thánh của Ngài ; như thế, Thiên Chúa chúng con đã toả ánh sáng làm cho đôi mắt chúng con được rạng ngời, và làm cho chúng con được hồi sinh đôi chút trong cảnh nô lệ. 9 Tuy chúng con là những kẻ nô lệ, Thiên Chúa chúng con đã không bỏ rơi chúng con trong cảnh nô lệ đó. Ngài đã làm cho các vua Ba-tư tỏ lòng thương yêu chúng con, khiến chúng con được hồi sinh mà dựng lại Nhà Thiên Chúa chúng con, tái thiết ngôi Nhà đã hoang tàn, và xây lại tường thành tại Giê-ru-sa-lem ở Giu-đa.

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)